Chủ tịch Hồ Chí Minh- vị cha già yêu thương của dân tộc Việt Nam, cuộc đời của Người đã để lại mang đến mỗi bọn họ nhiều bài bác học quý giá về cách sống, phương pháp làm cho người. Những thế hệ sau, mỗi người tất cả mọt biện pháp để bày tỏ long biết ơn, lòng kính mến với Người. Tháng 4 năm 1976, thời điểm đất nước đã được giải phóng, công ty thơ Viễn Phương thuộc đoàn đại biểu miền Nam ra thăm Hà Nôi cùng “ Viếng lăng Bác” là nén hương thơm mà công ty thơ tôn kính dơ lên người. Những bài xích làm cho văn mẫu dưới đây sẽ góp những bạn so với bài xích thơ “ Viếng lăng Bác”. Lúc có tác dụng, các bạn bao gồm thể bộc lộ, những tình cảm, suy nghĩ của cá thể bản thân. Các bạn tất cả thể ttê mê khảo những bài có tác dụng văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hướng giải pháp viết đến riêng mình. Chúc những bạn thành công!


Nội dung bài viết


BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 PHÂN TÍCH BÀI “VIẾNG LĂNG BÁC” – VIỄN PHƯƠNG LỚPhường 9

Năm 1976, Bắc- Nam nhì miền đã thống nhất, đất nước ta độc lập, chủ quyền. Nhưng vị lãnh tụ muôn ngàn mến thương của dân tộc thì đã về với cõi mây trắng. Cũng năm ấy, công ty thơ Viễn Phương từ miền Nam ra thăm Bác với bài thơ “ Viếng lăng Bác” là nén tâm hương ông tôn kính dâng lên Người.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ viếng lăng bác của viễn phương

Mở đầu bài thơ là một câu thơ tự sự:

“Con ở miền Nam ra thăm Bác”

Cách xưng hô của đơn vị thơ là “con” với “Bác”, đây là cách xưng hô rất ngọt ngào cùng thân thương. Nhà thơ đã vượt khoảng giải pháp về không gian để được gần hơn trong khoảng phương pháp về trung khu trạng. Nén nỗi đâu mất mát, ly biệt giữu kẻ dương- người âm, công ty thơ ko dung từ “viếng” cơ mà dung từ “thăm” nhưng câu thơ đọc lên vẫn nghẹn ngào!

Đến thăm lăng Bác, bên thơ chú ý thấy:“Đã thấy vào sương sản phẩm tre chén ngát”

Đến lăng Bác, công ty thơ bắt gặp một hình ảnh rất quen thuộc thuộc đó là cây tre. Tre đã trở thành biểu tương của con người Việt Nam và bởi vậy cho dù cây tre phải chịu “ bão táp mưa sa” nhưng tre vẫn thẳng hang. Thành ngữ “ bão táp mưa sa” để chỉ những khó khan cùng cây tre giỏi cũng đó là hình ảnh ẩn dụ cho sức sống của con người Việt Nam.

Tiếp đó, bên thơ tất cả một liên tưởng:

“ Ngày ngày mặt trời đi qua lăng BácThấy một mặt trời vào lăng rất đỏ”

Hai câu thơ được tạo bởi nhì hình ảnh tuy vậy đôi là “mặt trời đi qua lăng Bác” với “mặt trời vào lăng”. “Mặt trời đi qua lăng Bác” là chỉ mặt trời của tự nhiên còn “ mặt trời vào lăng” tuyệt cũng đó là Bác. So sánh Bác với mặt trời tự nhiên, đơn vị thơ thể hiện sự ngợi ca công sức của người: nếu mặt trời của tự nhiên ngày ngày đem ánh nắng, đem lại sự sống mang đến vạn vật thì Người giúp bọn họ đi qua những cuộc chống chiến trường kì, đem lại độc lập và độc lập. Mặt trời của tự nhiên với vĩnh hằng thì Người tuy đã về với cát bụi cuộc đời nhưng vẫn sẽ mãi sống trong trái tyên ổn mỗi người dân, mỗi thế hệ Việt Nam.

Bởi vậy, ngày ngày dòng người mới nối tiếp nhau về thăm Bác. Và tác giả so sánh “ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chin mùa xuân”. Cách so sánh đã diễn tả tấm lòng mà nhân dân dành cho Bác. “Tràng hoa” là hình ảnh chỉ người dân trên mọi miền Tổ quốc về đây viếng Bác…

“ Bác nằm trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng sủa dịu hiền”

Cả một cuộc đời của Bác đã dành riêng cho đất nước Việt Nam… Giờ đây, đơn vị thơ ước ao rằng Khi đã về với cõi vĩnh hằng, Người sẽ yên ổn ngủ…Hình ảnh đối chiếu Bác như “ vầng trăng sáng dịu hiền” là một hình ảnh tượng trưng đến vẻ đẹp tkhô cứng cao, dịu dàng của Bác.

Tiếp đó là hình ảnh ẩn dụ “trời xanh” để chỉ sự bất tử của Người nhưng ngay lập tức sau đó, bên thơ vẫn ko kìm nén được cảm xúc “ Mà sao nghe nhói vào tim”.

lúc phải rời xa lăng Bác, công ty thơ nghẹn ngào:

“ Mai về miền Nam thương trào nước mắt”

Câu thơ bộc lộ rất rõ xúc cảm của Viễn Phương. Và bên thơ muốn ước rằng:

“Muốn có tác dụng bé chim hót quanh lăng BácMuốn có tác dụng đóa hoa tỏa hương đâu đâyMuốn làm cho cây tre trung hiếu chốn này…”

Điệp ngữ “muốn làm” cùng các hình ảnh “cây tre”, “nhỏ chim”, “cây tre trung hiếu” thể hiện những ước muốn tha thiết của công ty thơ, muốn có tác dụng để tất cả thể ở mặt Người…

Tình cảm của Viễn Phương giành riêng cho Bác dường như không tồn tại từ ngữ như thế nào gồm thể diễn tả hết. Là những người sống vào thời bình, họ hãy biết trân trọng, biết cố gắng đóng góp một phần sức mình vào sự nghiệp bình thường của Tổ quốc để tỏ lòng biết ơn đối với Người, với thế hệ đi trước…

*
Lăng Bác Hồ nhìn từ phía chính diện

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 PHÂN TÍCH BÀI THƠ VIẾNG LĂNG BÁC LỚPhường 9 HAY NGẮN GỌN

Viễn Phương là một nhà thơ lớn của nền văn học Việt Nam với hồn thơ nhẹ nhàng, man mác, nghẹn ngào. Thơ ông với sự tinc tế trong biện pháp thể hiện cảm xúc, sự giản dị mộc mạc trong từng lời thơ đã lay động bao trái tyên độc giả. Trong sự nghiệp văn chương của ông, ta không thể không nhắc tới bài thơ “Viếng lăng Bác”- loại cảm xúc đầy xúc động của tác giả lúc được ra thăm lăng Bác với tấm lòng thành kính thiêng liêng.

” Con ở miền Nam ra thăm lăng BácĐã thấy trong sương mặt hàng tre chén ngát”

Từ miền Nam xa xôi, tác giả ra thăm lăng Bác mang theo tình cảm của sản phẩm triệu đồng bào miền Nam đang dõi theo Người. Cách xưng hô thân mật như một người nhỏ với người cha già vĩ đại của cả dân tộc. Nỗi xúc động nghẹn ngào như tiếng khóc nấc bật ra khi có thể thỏa khát vọng được gặp Bác. Trong làn sương sớm mờ ảo hiển hiện hàng tre xanh chén ngát:

” Ôi sản phẩm tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa đứng thẳng hàng”

Từ xưa đến nay, cây tre vốn là biểu tượng của người dân Việt Nam, đến tinh thần bất khuất, hiên ngang. Dù bao gồm trải qua “bão táp mưa sa” nhưng họ vẫn đoàn kết một lòng cùng cả nhà đứng lên. Từ láy “xanh xanh” đã khẳng định con người Việt Nam sẽ luôn luôn luôn “xanh”greed color bất diệt. tiếp nối truyền thống của phụ vương anh đi trước, các thế hệ sau cũng sẽ luôn luôn hiên ngang, bất khuất trước mọi mưa gió cuộc đời.

Đi dần vào lăng Bác theo đoàn người, nỗi xúc động của tác giả càng trào dâng:

” Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Ngày ngày loại người đi trong thương nhớKết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”

Trong cảm nhận của tác giả, của người dân Việt Nam, Bác Hồ như vầng mặt trời chói sáng sủa, đem ánh sáng rực rỡ ấy chiếu sáng sủa cuộc đời đầy tăm tối của dân tộc ta, cứu người dân ra khỏi ách nô lệ. Bác với nguồn sáng sủa của biện pháp mạng soi rọi bé đường giải pđợi của dân tộc, là ánh nắng ấm áp vào mỗi trái tim chúng bé. Ánh sáng sủa nhưng mà Bác chiếu rọi mặc dầu mặt trời thiên nhiên cũng không thể sánh bằng. Bằng lối nói ẩn dụ tinc tế, Viễn Phương đã bày tỏ lòng thành kính tới Bác Hồ- vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

Xem thêm: Cách Bỏ Khung Viền Trong Word 2007 2010 2013 2016, Cách Bỏ Khung Viền Trong Word 2007

Chúng bé từ khắp nơi tới thăm Bác. Dòng người cứ lặng lẽ “ đi vào thương nhớ”, thương nhớ người đã mất mát cả cuộc đời do chúng nhỏ. Ta như thấy được cả sự tĩnh lặng, sự trải nhiều năm vô tận của đoàn người tiến vào lăng Bác qua giải pháp sử dụng từ ngữ tinch tế của nhà thơ. Trong đoàn người ấy bao gồm cả tác giả cùng đem tấm lòng chiều chuộng vô ngần kéo lên Bác, kết lại thành vòng hoa kéo lên “bảy mươi chín mùa xuân” nhưng Bác đã cống hiến tất cả mang lại dân tộc. Nhà thơ bày tỏ nỗi niềm biết ơn của mình với công trạng to lớn lớn của Bác đã hi sinh mang đến đất nước.

Dòng cảm xúc của đơn vị thơ lịa trào dưng lúc chú ý thấy hình ảnh Bác: